Bé gái 10 tuổi mắc bệnh hiểm nghèo tại Lâm Hà

18:42 |
Sinh ra được 20 ngày tuổi, cháu Nguyễn Thị Loan đã mắc căn bệnh quái gở ở chân trái. Hiện nay, chân em lở loét, chảy mủ, máu, lan lên gần đến bụng. Có thể bác sĩ phải cắt bỏ đi một chân của Loan.


Chân Loan bị lở loát suốt 10 năm qua

Nhiều năm qua, cháu Nguyễn Thị Loan (10 tuổi) con gái anh Nguyễn Công Đức (36 tuổi) và chị Nguyễn Thị Tám (32 tuổi), trú thôn Tân Thành, xã Tân Văn, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng, phải chống chọi căn bệnh quái ác.

“Khi sinh ra, chân cháu đã bên to, bên nhỏ. 20 ngày tuổi, cháu đã phải điều trị ở Bệnh viện Nhi đồng 1, kéo dài từ đó trong suốt 3 năm. Khi 2 tuổi, chân cháu ngày càng to lên. Đến 8 tuổi, gia đình đưa Loan sang Đài Loan phẫu thuật tháo khớp các ngón chân và xử lý khối u trong ruột. Ca phẫu thuật chỉ thành công một phần là cắt bỏ khối u, còn chân thì không chữa được”, chị Tám kể.

Loan đang nằm trong Bệnh viện Nhi đồng 2 hơn tháng nay. Dự kiến tuần này, cháu phải trải qua cuộc phẫu thuật lớn.

“Các bác sĩ đang bàn phương pháp đoạn chi cho con tôi. Nếu thuận lợi, cháu sẽ được tháo khớp đầu gối. Trường hợp xấu hơn, phải bỏ từ khớp háng trở xuống, tức là bỏ đi một bên chân”, chị Tám ngậm ngùi, nói.

Cũng theo chị Tám, Loan ăn được rất ít, ăn nhiều lại bị đau bụng, do di chứng của khối u trong ruột.

Loan rất ít khi ngủ vì những cơn đau nhức cứ hành hạ. “Nhìn cháu mà tôi không kìm được lòng. Đêm thấy cháu không ngủ được, nước ở chân cứ chảy ra, kêu đau nhức mà nước mắt tôi cứ trực chảy tràn ra hai bên má”.

Gia đình khó khăn,chồng đi phụ hồ, chị Tám hàng ngày làm thuê ở rẫy cà phê, tháng được 15 - 20 công, thu nhập khoảng 1 triệu đồng. Tháng thu nhập của cả hai vợ chồng được 3 - 4 triệu đồng.

"Viện phí thì không hết bao nhiêu, nhưng tiền sinh hoạt hàng ngày cũng tiêu tốn gần hết số vợ chồng kiếm được”, chị Tám cho biết.

Để chăm con, chị Tám phải bỏ việc, khăn gói theo Loan vào viện, để lại gánh nặng nuôi sống gia đình trên vai chồng.

Gia đình đang rất khó khăn, cần sự giúp đỡ.



Thanh Hà 
Read more…

Trạm trưởng trạm y tế đầy nhiệt huyết P. Lộc Tiến

00:49 |
Phường Lộc Tiến hiện là đơn vị đầu tiên và duy nhất trong số 11 xã, phường của TP Bảo Lộc được công nhận đạt Chuẩn Quốc gia về y tế theo Bộ tiêu chí mới (giai đoạn 2011 - 2020). Thành tích này gắn liền với sự nỗ lực đóng góp đáng kể của cô Trạm trưởng Trạm Y tế (TYT) 35 tuổi Nguyễn Thị Thúy Hạnh.

Nói về Thúy Hạnh, ông Nguyễn Vỵ - Phó Chủ tịch Công đoàn Trung tâm y tế TP Bảo Lộc, cho rằng: “Đó là một Trạm trưởng trẻ tuổi, năng động, nhiệt tình và có nhiều giải pháp, sáng kiến góp phần cùng phường Lộc Tiến đạt và giữ vững chuẩn quốc gia về y tế”. Quá trình xây dựng, đạt chuẩn quốc gia về y tế của phường Lộc Tiến (được công nhận vào 10/1/2013), gắn liền với quá trình phấn đấu của Nguyễn Thị Thúy Hạnh. Tốt nghiệp Trường Trung học Y tế Trung ương III năm 1999, Hạnh không ở lại TP HCM như bạn bè đồng lứa, mà trở về quê nhà Bảo Lộc và trở thành cô nữ hộ sinh trẻ tuổi nhất ở TYT phường Lộc Tiến. Những ngày đầu, Hạnh vừa mày mò ứng dụng những điều đã học, vừa khiêm tốn học hỏi những người đi trước, thu thập cho mình những kinh nghiệm thực tiễn trong lĩnh vực chuyên môn. 10 năm sau, cô được cấp trên tin tưởng, tập thể tín nhiệm “đặt” vào cương vị Trưởng trạm, ở tuổi 30. 

Thúy Hạnh 


Hạnh chia sẻ: “Khi lên làm quản lý, mình không bỡ ngỡ với những nhiệm vụ thuộc lĩnh vực chuyên môn, nhưng lại lo lắng về kiến thức quản lý hành chính và nhân sự. Ngày mình làm công tác chuyên môn, đêm về tự học, tự nghiên cứu thêm tài liệu về quản trị, hành chính, lên kế hoạch cho công việc quản lý. Dù ở vị trí nhân viên hay quản lý, mình phải không ngừng học hỏi và rèn luyện”. Sau thời gian nhận nhiệm vụ mới, Hạnh tích cực phấn đấu và được kết nạp Đảng năm 2011. Với cô, đó là dấu ấn, cũng là “bước ngoặt” trong đời mình. Cũng năm đó, cô cùng tập thể nhân viên TYT phường Lộc Tiến bắt tay thực hiện Bộ tiêu chí quốc gia mới về y tế xã. Hạnh kể: “So với chuẩn quốc gia về y tế giai đoạn trước, Bộ tiêu chí lần này khó hơn nhiều. Nếu trước đây, chuẩn chỉ yêu cầu đạt khoảng 20 tiêu chí, thì Bộ tiêu chí mới yêu cầu đạt đến hơn 90% trong khoảng 100 tiêu chí. Có những tiêu chí không nằm trong khả năng tự phấn đấu của mình, như tiêu chí đạt 70% người dân tham gia BHYT…; vì vậy, phải cần đến sự hỗ trợ của Đảng ủy, Chính quyền và nhân dân địa phương”. Quyết tâm phải đạt bằng được Bộ tiêu chí, Hạnh cùng tập thể nhân viên Trạm nỗ lực làm việc và tham mưu cho Đảng ủy và Chính quyền địa phương triển khai, từ những tiêu chí nhỏ nhất như tủ sách chuyên môn (với 25 đầu sách), đến những tiêu chí đòi hỏi sự phấn đấu trong chuyên môn như giảm tỷ lệ sinh con thứ ba trở lên từ 14,9% (năm 2012) xuống còn 9,5% (cuối năm 2013). Đối với vùng Công giáo toàn tòng Lộc Tiến, đó không phải là một chỉ tiêu dễ dàng. Trạm chỉ có 5 người, nhưng lại phụ trách một địa bàn hơn 13.000 dân, trên 2.100 phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ. Do đó, trong việc thực hiện các chương trình y tế dự phòng cũng như hoạt động chuyên môn, Hạnh luôn coi trọng vai trò cộng tác của đồng nghiệp và các CTV y tế thôn bản.

Xuất phát từ chuyên môn là một nữ hộ sinh, Hạnh suy nghĩ tìm cách cải thiện chất lượng sản khoa của Trạm, không để xảy ra sai sót. Trung bình hàng năm, Trạm thu hút hơn 300 phụ nữ (cụm Lộc Tiến, Lộc Châu và Đại Lào) đến khám, tầm soát thai và sanh con. Chỉ tiêu về điều trị nội trú hàng năm quy định là 400 ngày, nhưng Trạm luôn đạt đến con số 1.000 ngày/năm. Đặc biệt, kể từ khi phường Lộc Tiến đạt chuẩn quốc gia về y tế, chất lượng khám chữa bệnh được tăng lên, nguồn nhân lực được cải thiện, trang thiết bị đầy đủ hơn, truyền thông được tăng cường nên người dân đến với Trạm cũng đông hơn trước. “Đạt được các tiêu chí quốc gia về y tế là rất khó, nhưng để giữ vững và tiếp tục phát huy thành tích đó, còn phải nỗ lực nhiều hơn gấp bội” - Hạnh tâm sự.

15 năm gắn bó với TYT Lộc Tiến, thời gian chưa nhiều, nhưng Hạnh đã đạt được khá nhiều thành tích. Liên tục từ năm 2009 đến nay, Hạnh là chiến sỹ thi đua cấp cơ sở. Năm 2011, 2012 được UBND tỉnh tặng Bằng khen hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Dịp 27/2 năm nay, cô vinh dự được nhận Bằng khen là điển hình xuất sắc trong Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.
Read more…

Tôi yêu Bảo Lộc nơi đây đã khơi gợi những giấc mơ của tuổi thơ ấu

20:59 |
Tôi sinh ra và lớn lên tại Bảo Lộc, nơi đây đã khơi gợi những giấc mơ của tuổi thơ ấu, của những cánh diều mang niềm khát vọng về tương lai cho một đất nước, một quê hương phát triển, và tôi yêu Bảo Lộc hơn tất cả.



Tôi gặp được trong cuộc sống những tình yêu tí hon, xinh xắn đủ để góp chúng thành một tình yêu lớn lao, tuyệt vời. Tôi yêu bờ hồ lạnh lẽo, bất cứ khi nào buồn bực tôi đều chạy đến hét thật to, kiếm vài hòn đá ném xuống mặt hồ, tạo gợn sóng lăn tăn để giải tỏa tinh thần. Một ngày sống trên đất Bảo Lộc là một ngày tôi yêu! Tôi yêu ánh bình minh huy hoàng hiện lên từ dãy núi xa tít chân trời, khi vừa có trí khôn tôi đã đã chẳng từng thầm ước được đến dãy núi đó để chạm tay vào mặt trời rạng đông sao?! Tôi yêu ban công đầy nắng ấm của ngôi nhà nhỏ bé nhưng luôn đầy ắp tiếng cười, nơi mỗi ngày tôi đều nhìn ngắm những giọt sương còn đọng trên lá, hít thở không khí trong lành đón chào ngày mới. Tôi yêu mái trường rợp tà áo trắng rộn ràng tiếng ca học trò từ mỗi sớm trong xanh.






Tôi yêu đồi chè ngập tràn nắng mai, từng búp chè xanh mơn mởn đầy sức sống hệt như vùng đất nó được vun trồng. Tôi yêu những rẫy cà phê rộng lớn cứ mỗi mùa về bao nông dân tấp nập hái, phơi, chuyên chở, lúc ấy thấy mới thấm đẫm hết nỗi tảo tần của mẹ cha. Tôi yêu công viên những trưa nắng gắt, được thơ thẩn dưới gốc cây, nghiền ngẫm một cuốn sách mà thấy mát lòng. Tôi yêu cảnh tấp nập, đông vui của chợ BẢo Lộc, nhưng đâu mấy ao để ý đến gánh hàng của một bà lão đã ngoài 70 cứ khoảng ba giờ chiều lại xuất hiện ở một góc khuất gần những hàng hoa, hỏi ra thì hay biết rằng bà bán bánh đúc ướt mười mấy năm rồi. Tôi yêu buổi chiều trú mưa dưới mái hiên trường, một cô bé thẹn thùng nhận lá thư của một chàng trai lớp cạnh. Cơn mưa chiều cứ lặng lẽ đến rồi đi nhanh chóng như tình yêu học trò thuần túy vậy, sao tôi có thể không yêu?




Tôi yêu áng chiều chạng vạng trên quảng trường, yêu hình ảnh hoàng hôn xuống và bao hàng quán hiện ra. Tôi yêu cái lạnh se se khi chập choạng tối, thời điểm mà tôi hay cùng lũ bạn dạo phố rồi tấp vào một quán bánh cuốn nóng hoặc hủ tíu, hít hà hương thơm và ăn ngon lành. Tôi yêu những tối một mình trong quán vắng, nhâm nhi cà phê và nghe bản nhạc Trịnh, thứ nhạc mà tôi nghĩ rằng cổ hủ, chẳng thích hợp với giới trẻ bây giờ, nhưng... đó lại là lúc tôi được lắng đọng, suy nghĩ về quê hương, về cuộc sống mình và về cả tương lai mình nữa.




Và khi sương đã bao phủ, Bảo Lộc lúc này mơ màng, huyền bí giữa trời khuya mờ mờ ảo ảo càng làm tôi yêu. Rồi màn đêm yên ắng buông xuống khu phố nhỏ hẹp tôi đang sống, tôi nghe rõ tiếng còi xe về đêm nhưng hình như văng vẳng xa xa vẫn còn tiếng dế gọi mùa về!

Ôi, tôi yêu!
Tôi yêu mỗi ngày sống nơi đây, yêu mỗi con đường tôi qua, mỗi góc phố tôi dừng chân, mỗi hoàn cảnh gắn với mỗi người tôi được gặp. Dù là ngồi trong nhà hàng sang trọng hay quán cóc ven đường tôi vẫn sẽ yêu. Dẫu là một ông cụ râu tóc bạc phơ hay một đứa trẻ vừa bập bẹ biết nói, là một doanh nhân thành đạt hay một cô lao công quét rác, là một thương nhân lớn tiếng hay một nông dân hái chè,... tất cả dù bình thường hay cao sang đều là những con người mang đậm nét BẢo Lộc, đều đáng yêu! Bởi vì tất cả đều sống trên một vùng đất, cùng tận hưởng một ngày, cùng trải qua những khoảnh khắc yêu thương của quê hương. Có thể là suy nghĩ đơn giản nhưng vĩ đại, có thể là miếng cơm manh áo hôm nay, nhưng lại là sự phát triển của tương lai mãi về sau!

Cứ thế, mỗi ngày, mỗi giờ, từng biến đổi của cuộc sống. Chẳng có lí do gì có thể khiến tôi không yêu nơi này, nơi mà cách đây 16 năm, một con nhóc cất tiếng khóc chào đời, chẳng hứa hẹn một tương lai sáng lạn nào cả, bởi con nhóc chưa thể làm được gì cho vùng đất nuôi dưỡng nó. Còn bây giờ, nó đã làm gì nhỉ? - TÌNH YÊU!- Đúng vậy, nó đã trao cho quê hương tình yêu của trái tim nó và nếu ai đó noỉawngff nó còn quá bé để làm rạng danh quê hương thì người đó đã sai rồi. Con bé vừa bước sang tuổi 16, nó có thể nói một cách tự tin và đầy chững chạc rằng:" Tôi yêu quê hương tôi và đó là động lực để tôi làm cho quê hương thêm xinh đẹp".

Theo ice_thachthuy
Read more…

Con người Bảo Lộc - rất mến khách và vô cùng cởi mở

23:45 |

Con người Bảo Lộc


Bảo Lộc là nơi không khí trong lành, mát mẻ quanh năm. Đồi chè, bãi cỏ, da trời, màu nước... tất cả một màu xanh. Màu xanh mang đến cho con người sức sống, niềm tin yêu, hy vọng. Màu xanh làm cho con người có cảm giác yên lành, bình thản.
Khí hậu mát mẻ còn ảnh hưởng đến thể chất con người. Khí hậu Bảo Lộc thuận lợi cho thiếu nữ và trẻ em nên họ có dáng dấp chắn chắn, khỏe mạnh, đôi má ửng hồng, nhất là những ngày sương giá giữa mùa hoa mai anh đào. Cái đẹp người thiếu nữ Bảo Lộc là các đẹp khỏe mạnh, tinh khiết, không son phấn màu mè, nét đẹp trầm trầm, kín đáo, e thẹn nhưng rất tự tin.



Sự hiền hòa, thân thiện trong con người Bảo Lộc

Sống trong một khung cảnh thiên nhiên quanh năm tĩnh lặng, khí hậu mát lạnh, những biến động lớn về cuộc chiến hầu như chỉ là tiếng vọng, không ảnh hưởng trực tiếp và làm xáo động đời sống vốn rất êm đềm của một vùng cao nguyên hẻo lánh, người Bảo Lộc hiền lành, thật thà, sớm thích nghi để hòa nhập vào môi trường sống. Từ những ngôi nhà với vườn chè xanh ngát đến những con đường quanh co ẩn khuất sau đồi núi,vẻ đẹp tự nhiên của hồ Đồng Nai nằm ngay giữa trung tâm thành phố... tất cả đều thể hiện nét hài hòa giữa con người chân chất với cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp.

Nếu thiên nhiên Bảo Lộc đã "cho người này niềm vui, người kia sự mát lành" thì thiên nhiên ấy đã đóng góp tạo nên nét đẹp hiền hòa của con người.


Người Bảo Lộc vừa chịu ảnh hưởng sâu đậm bản sắc văn hóa và đời sống tinh thần phương Đông lại sớm tiếp xúc và chịu ảnh hưởng của nền văn minh hiện đại phương Tây. Việc xử lý hài hòa các yếu tố văn hóa truyền thống và văn minh hiện đại đã hiện diện trong phong cách của người dân Bảo Lộc. Từ đó phát triển những thú tiêu khiển tinh thần thanh cao như thú trồng hoa, chơi cây cảnh, chơi lan... rất phong phú và đa dạng.

Bến xe và nơi họp chợ là hai điểm nóng phản ánh tập trung và cao độ nhất phong cách sống của cư dân một địa phương. Tuy còn nhiều điều phải bàn thêm về đặc điểm và cách thức sinh hoạt, phục vụ của hai điểm nóng đó, nhưng ai cũng thừa nhận rằng bến xe Bảo Lộc yên tĩnh, trật tự, tiểu thương chợ Bảo Lộc luôn luôn có thái độ nhã nhặn, vui vẻ với khách hàng.

Cởi mở và mến khách là một điều rất đáng quý của người Bảo Lộc

Những người phục vụ như xe ôm, khuân vác, nhân viên nhà trọ... không có thái độ bắt chẹt, thóa mạ khách hàng. Những người dân Bảo Lộc có cái nhìn thiện cảm, không xoi mói, ganh tị và sẵn sàng giúp đỡ, chỉ dẫn khi có người hỏi đến.

Rời quê hương bản quán lên sinh cơ lập nghiệp ở vùng đất sơn nguyên hoang vu, đồi núi điệp trùng cách đây hơn nửa thế kỷ, những cư dân Bảo Lộc đầu tiên hơn ai hết mong muốn tiếp nhận thêm nhiều đồng bào của mình từ mọi miền đất nước đến vùng đất lành này sống quần cư, tạo ấp, lập làng ngày càng đông vui, xóa dần nỗi buồn xa xứ, phát huy sức mạnh cộng đồng để khai phá đất hoang, làm chủ thiên nhiên. Đây là tiền đề và cơ sở quan trọng để tạo nên tình đoàn kết giữa những nhóm cư dân từ nhiều miền khác nhau về đây cùng sinh sống, giải thích vì sao người Bảo Lộc tuy có nhiều gốc gác khác nhau, phong tục tập quán và tôn giáo, tín ngưỡng khác nhau... mà vẫn không hề có định kiến, phân biệt đối xử, vẫn sống đoàn kết, gắn bó với nhau trong tình quê hương, nghĩa đồng bào...


Read more…

Cô bé đầy nghị lực tại Olympia cùng người mẹ bán vé số

22:06 |
Câu chuyện của Nguyễn Thị Thùy Trang (lớp 12A9 trường THPT Bảo Lộc,) còn là truyện cổ tích thời hiện đại về khát vọng vươn lên, khẳng định mình của một cô bé con nhà bán vé số.

Ký ức buồn của mẹ

Sáng 22/4, chúng tôi đến trường THPT Bảo Lộc (Lâm Đồng) Trang đang trong giờ học. Hỏi chuyện Trang đi thi Olympia, thầy hiệu trưởng Nguyễn Hữu Khoa tiếc nuối: “Rất kỳ vọng nhưng em chỉ đoạt nhì tháng 1 của quý 3 với 130 điểm (chương trình phát sóng ngày 23/2 trên VTV3)”. Thầy Khoa kể: “Trang rất ham học hỏi, say mê tìm tòi kiến thức, tự rèn luyện mình. Em ham thích Olympia từ nhỏ, đăng ký cuối năm lớp 11 và đầu lớp 12 được gọi dự thi”.



Nguyễn Thị Thùy Trang và bạn bè tại cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia năm 2014.

Rời trường, chúng tôi gọi điện cho bà Dương Thị Chung (39 tuổi), mẹ của Trang. Bà Chung đang bán vé số dạo ở một quán hủ tiếu mì gần trường THPT Bảo Lộc. Khi chúng tôi đến, bà đội mũ nâu bạc, đeo túi da đen nhỏ cũ kỹ rách mấy chỗ, tay cầm xấp vé số và tấm giấy dò mời khách ở quán hủ tiếu. Hỏi chuyện, bà Chung kể đã bán vé số 14 năm, mỗi ngày bán được 100 tờ, mỗi tờ lời 1.000 đồng.


Chuyện đi thi Olympia của con, người mẹ quê gốc Hà Tây mới học hết lớp 8 kể: “Cháu có quyết tâm lớn, mơ đi thi Olympia từ cấp II. Tôi thấy cháu quyết tâm cái gì là phấn đấu ghê lắm, làm bằng được mới thôi”. Hôm con báo tin được đi thi Olympia, người mẹ bán vé số “gọi hết cả ngày công tiền điện thoại” để báo tin vui cho người thân, họ hàng. “Mừng lắm, cả họ vui. Đợt đó cũng muốn dẫn cháu đi thi rồi về quê ngoại ở Hà Tây nhưng không có điều kiện.” - bà Chung nhớ lại.


Đang kể, bất chợt nụ cười trên gương mặt khắc khổ của người mẹ ngưng lại, những giọt nước mắt ứa ra: “Hồi cháu Trang học lớp 3, một hôm cháu chạy về khóc kể bạn trêu: “Tụi mày ơi đừng chơi với con Trang, mẹ nó bán vé số”. Hai mẹ con ôm nhau khóc. Tôi nói với cháu: Mẹ đi bán vé số chứ có đi lừa đảo của ai đâu. Con học giỏi là các bạn không nói nữa”. Ký ức ấy cũng bám theo em gái Trang, em Nguyễn Thị Bích Vân (hiện là học sinh lớp 10 cùng trường với chị). Trong một bài văn, Vân viết: “Mẹ em bán vé số. Các bạn không chơi với chị em.”.


Suốt buổi trò chuyện, bà Chung cứ nhắc đi nhắc lại chỉ mong sao trời cho... sống được mười năm nữa để nuôi các con học đến khi có nghề có nghiệp ổn định. Chả là bà bị bệnh đau bao tử đi khám nhiều lần không khỏi, sợ “đứt gánh giữa đường” (lời bà Chung) tội nghiệp con. “Mỗi ngày bán được 100 tờ vé số, thêm ít cà phê được khoảng chục triệu một năm nữa. Vậy mà đi khám bệnh một lần hết 4 triệu đồng”.


Bà Chung bán vé số cho khách.


Theo đuổi ước mơ của con

Sau giờ tan học, chúng tôi đến nhà Trang ở tổ 16, P.Lộc Sơn, TP Bảo Lộc. Ngôi nhà cấp 4 xây giữa vườn cà phê trong một con hẻm ngoằn ngoèo hơi dốc. Lúc này bố Trang, ông Nguyễn Công Hưng (46 tuổi), vừa nghỉ tay cắt tỉa cành cà phê để ăn cơm trưa. Bữa cơm của cả nhà chỉ có một đĩa đậu hủ trắng, một đĩa rau luộc chấm nước mắm. Trang đi học về, cô bé có gương mặt sáng, nụ cười tươi xinh với áo dài trắng cùng áo len xanh đậm đồng phục của học trò xứ lạnh.

“Em thích xem Olympia từ hồi lớp 4, lớp 5. Nhìn các anh chị trả lời em ước mơ một lần đứng trên đó” - Trang kể với ánh mắt rạng ngời. Để thực hiện ước mơ, Trang tự nhủ “cứ cố thôi” và sưu tập cho mình những thành tích trong học tập như: Vở sạch chữ đẹp (lớp 5), Nhà sử học nhỏ tuổi, giải nhìTin học trẻ (lớp 7, 8), Học sinh giỏi toán(lớp 9)...

Trang nhập hội “fan cuồng Olympia” trên mạng để kết bạn với những anh chị đã thi những năm trước, những bạn dự định thi cùng năm để học hỏi kinh nghiệm, chuẩn bị kiến thức và đăng ký dự thi. Cuối năm lớp 11, Trang làm đơn đăng ký dự thi Olympia được trường xác nhận và gửi về chương trình. “Em gửi xong cầm điện thoại run ơi là run. Lúc nào cũng nghĩ chương trình sẽ gọi mà không dám tắt điện thoại. Em đi ngủ cũng mơ thấy mình thi Olympia”, Trang cười nhớ lại.

Ngày 24/11/2013, sau khi chương trình gọi mời dự thi, cô Nguyễn Thị Thúy Phương - Hiệu phó nhà trường đưa Trang lên Đà Lạt để bay ra Hà Nội.

Chiến thắng là không bỏ cuộc

Trang bị say máy bay từ Đà Lạt ra Hà Nội. Đến ngày thi tuần, Trang được nhì cao điểm nhất (dùng câu hỏi phụ) nên hai cô trò ở lại tiếp tục vòng thi tháng.

Tại vòng thi tháng Trang cùng hai thí sinh Nguyễn Văn Hinh (THPT chuyên Nguyễn Huệ, Hà Nội), Nguyễn Thị Lâm Hà (THPT Chương Mỹ A, Hà Nội) cùng đạt 130 điểm sau phần thi về đích, và phải dùng đến hai câu hỏi phụ để tìm người đoạt vòng nguyệt quế. Cuối cùng, thí sinh Nguyễn Văn Hinh thắng cuộc. Dừng lại ở vòng thi tháng, Trang khóc rất nhiều.

Nói về động lực trong học tập, cuộc sống, Trang bảo muốn khẳng định mình. “Mẹ em đi bán vé số, người ta khinh gia đình em. Năm lớp 10, 11 em đi làm thêm phục vụ bàn, bán sim điện thoại, phát tờ rơi... khách nói đúng sai gì cũng phải dạ. Phục vụ chậm một chút là khách chửi. Nhiều lúc bị chủ la một cách vô lý, em thấy mình bị xem thường. Em cố gắng học, có một công việc ổn định để người ta không còn xem thường gia đình mình nữa” - Trang tâm sự.

Trở về từ Olympia, Trang rút ra cho mình bài học trong cuộc sống là “Người chiến thắng không phải người giỏi nhất mà là người không bỏ cuộc” khi đăng ký nhiều lần mới được dự thi. Cuộc thi cũng cho Trang những người bạn tốt trong cộng đồng Olympians và những trải nghiệm thú vị khi đi ăn kem ở hồ Gươm.

“Em đang tập trung ôn luyện để thi vào ngành kinh doanh quốc tế và ngành quản trị kinh doanh, ĐH Ngoại thương TP.HCM. Sau đó, em sẽ tìm kiếm một học bổng để đi du học" - Trang chia sẻ về chặng đường phía trước.


Theo Tuổi Trẻ (09:15, 25/04/2014)​
Read more…
thiết kế phòng net || lắp đặt phòng net || lap dat phong net || thi công phòng net || bột trà xanh